Monday, July 01, 2013

Gởi em

Em ơi, anh hy vọng những dòng thư này sẽ không làm em thức giấc.

Anh cảm ơn em đã cho anh tìm lại được cảm giác yêu thương, nâng niu và chia sẻ mà anh ngỡ như đã mất đi rồi. Từ lâu anh đã nghĩ hạnh phúc là một thứ xa xỉ mà mình chưa không thể nào với tới, vì thân còn mang nhiều hoài bão và trách nhiệm. Em đến như một con gió nhẹ vào những lúc anh không ngờ nhất. Để khi em nói với anh "Duy ơi, where have you been?", anh cũng thầm tự hỏi "Tâm An ơi, em đã ở đâu vậy?" Một tuần qua như một giấc mơ vậy. Khi tỉnh giấc, anh nhận ra mình đã mơ quá lâu rồi. Đến cả vị đắng của trà, vị ngọt của cơm anh còn không cảm thấy được. Và em đã cho anh lấy lại được những giác quan đó để cảm nhận cuộc đời, cũng như nói với anh rằng trái tim của anh chưa hề chết, rằng phần "người" của anh chưa hề chết.

Anh cảm ơn em vì em đã đến. Đơn giản là thế thôi. Anh không biết em sẽ ở lại hay sẽ ra đi. Anh cũng không biết anh sẽ níu giữ khi em đi ra đi, hay sẽ không thể chọn em khi anh bị buộc phải chọn cho mình điều quan trọng nhất. Vì anh sợ rằng mình đã ngủ quá lâu, có những việc như đã ăn sâu vào tiềm thức. Như ăn uống chỉ để tồn tại. Như người mạnh mẽ thì không được khóc, vì mình mà khóc thì mẹ và em sẽ ra sao. Như sự thuận tiện và thoải mái là không cần thiết, vì còn nhiều điều quan trọng hơn chờ đợi mình.... Nhưng anh vẫn sẽ cảm ơn em, vì trong em.. đâu đó anh thấy được anh. Vì trong em, đâu đó có tiếng thở than và nhắc nhở rằng, cuộc đời còn nhiều điều thú vị... Vì đâu đó trên thế giới này có một người như em làm cho con tim anh rung động như chưa từng.

Anh cảm ơn em vì những dòng tâm sự. Anh cảm ơn vì em đã nói lên thay cho anh những gì anh muốn nói, nhưng lại không thể. Những ngôn từ đẹp đẽ nhưng mộc mạc và chân thành là những thứ đã bị lãng quên ở một góc nào đó trong anh và em đã khơi dậy. Anh sẽ không gọi em là sến vì anh nghĩ cuộc đời cần nhiều hơn những sự sến như thế. Em có cái nhìn chiêm nghiệm cuộc sống để yêu đời yêu người hơn. Đối với anh, em như một mảnh vỏ chai bị mẻ đi một miếng, văng đi xa bây giờ được chắp nối lại để trở thành một khối nguyên vẹn. Nhưng khi bỏ tay ra, chưa chắc mảnh vỏ có thể ở yên vị trí đó. Anh sẽ không bảo em thay đổi, vì em như thế mới chính là em.

Cho dù có thế nào đi nữa, anh cũng biết ơn em vì tất cả em đã, đang và sẽ làm cho anh và cho hai chúng ta. Anh sẽ không thể cảm ơn em đủ được. Vì thế, đừng để anh phải nói cảm ơn mãi nữa. Hãy làm cho sự biết ơn đó trở thành trách nhiệm. Trách nhiệm cho đi, và trách nhiệm nhận về.

Tâm an thì tất cả đều an.

Anh

Tuesday, February 14, 2012

Saturday, January 21, 2012

Tuesday, January 17, 2012